4 lần trượt visa và bài học về sự tự tin của cựu sinh viên Kinh tế quốc dân giành học bổng $24,000 của La Roche University
Bài học về sự tự tin sau 4 lần trượt visa du học Mỹ của Nguyễn Danh Minh - cựu sinh viên Kinh tế Quốc dân đỗ học bổng $24,000 của trường La Roche University.
Nguyễn Danh Minh – cựu sinh viên Trường Đại học Kinh tế Quốc dân đã giành học bổng trị giá $24,000 của La Roche University (Mỹ). Thế nhưng, hành trình chạm tới giấc mơ du học không hề suôn sẻ khi Minh liên tiếp trượt visa tới 4 lần. Chỉ khi có sự đồng hành của Nam Anh Scholarships và thay đổi cách nhìn về chính mình, Danh Minh mới có thể vượt qua vòng phỏng vấn.
Dưới đây là câu chuyện về một hành trình nhiều thử thách và bài học đáng giá mà Danh Minh muốn gửi đến những bạn học sinh đang chuẩn bị du học Mỹ.

“Tôi nghĩ bảng điểm này của cậu khá là thấp”
Câu chuyện mình sắp chia sẻ tới đây sẽ không giống như những câu chuyện các bạn đã nghe tới trước đâu. Khác hẳn với những kinh nghiệm như làm thế nào để làm quen với môi trường mới, cách để tự tin giao tiếp với người bản địa hay mười tips hiệu quả hiệu quả nhất để đạt điểm tối đa trong bài thi iTEP. Khoảnh khắc mình muốn nói đến chỉ vỏn vẹn trong 3-5 phút này sẽ quyết định điểm dừng chân của bạn.
Mình muốn chia sẻ cho các bạn về câu chuyện trượt phỏng vấn visa bốn lần của mình và bài học về sự tự tin. Sau khi mình đã chuẩn bị hết mọi giấy tờ, mình cứ nghĩ rằng “book” vé máy bay và đi thôi. Nhưng dường như mọi thứ không dễ dàng đến thế. Khi nghe rằng visa chính là bước cuối mình cần phải trải qua để đến được với miền đất hứa, mình cứ nghĩ mọi thứ sẽ ổn thôi vì mình dành thời gian tâm huyết cho chuyến đi này từ rất lâu rồi, ba phút trong phòng đại sứ quán đã là gì chứ. Nhưng chỉ đến khi chính mình trải nghiệm thì mới biết mọi thứ không hề dễ dàng như mình nghĩ.
Mình vẫn nhớ khung cảnh ngày đó. Một tòa nhà cao vừa phải với rất nhiều sĩ quan, mới phút chốc đã khiến mình lo lắng. Sau khi qua các bước scan hồ sơ, bước lên cầu thang để tới căn phòng của đại sứ quán, chính lúc ấy mình mới thực sự bước vào cuộc đấu tranh tư tưởng. Mọi thứ trong căn phòng khiến mình cực kì ngột ngạt. Mình vẫn nhớ lúc đó mình “diện” một bộ vest nhìn quá đỗi trang trọng cơ mà thật bức bối so với không khí trong căn phòng đó. Sau hoàn thành mọi thủ tục hồ sơ, xếp vào hàng chờ với 2 đôi bàn tay ướt sũng mồ hôi, cuối cùng cũng đến lượt mình.
Trước mặt nhân viên đại sứ quán, mình cố tỏ ra rất điềm tĩnh mặc dù trong lòng mình luôn tự nhắc bản thân không được mắc sai lầm. Nhưng câu trả lời nào của mình cũng hoàn toàn không đúng trọng tâm và mình “ậm ừ” khá nhiều. Và mình nghĩ một số bạn từng phỏng vấn visa chắc cũng đã quen với câu nói: “Tôi nghĩ bảng điểm này của cô/cậu khá là thấp.” Đó là vì mình đã nhận được câu nói này ngay sau khi được hỏi bảng điểm.
“Nếu họ không trả lại hộ chiếu thì nghĩa là mày đỗ rồi đó, còn nếu họ trả lại thì mày trượt chắc rồi”
Lúc đó mình đứng hình, chỉ có thể hồi âm rằng: “Vâng.” Sau đó không lâu, người nhân viên đại sứ quán nói xin lỗi rằng mình đã không đủ điều kiện đạt visa. Họ trả lại hộ chiếu cho mình và mình cũng chỉ ngơ ngác nhận lấy, cảm ơn và rời đi. Lúc đó trong đầu mình chỉ thoáng lên câu nói của chị họ mình trước khi phỏng vấn: “Nếu họ không trả lại hộ chiếu cho mình thì nghĩa là mày đỗ rồi đó, còn nếu họ trả lại thì mày trượt chắc rồi.”
Mình thất thần bước ra khỏi tòa nhà, đi về phía quán cafe Highland mà bố mình hay ngồi. Bố mình nhìn mình với ánh mắt mong đợi và hỏi: “Sao rồi con?”. Lúc đó mình chỉ có thể nói: “Con trượt rồi bố ạ.” Mình có thể thấy rõ sự thất vọng của bố mình lúc ấy. Bố mình cũng chỉ an ủi mình cố lên lần sau sẽ được. Đó là lần đầu thất bại của mình. Rồi đến lần hai, lần ba và lần bốn. Lý do trượt thì đúng thật đa dạng. Là không tự tin, rồi là nói dối, rồi là trả lời cụt ngủn. Nhưng điều không thay đổi đó là khuôn mặt của bố mình lúc đó.
Cuối cùng đến lần thứ tư, mình cũng đã bật khóc được. Khóc vì trách bản thân chưa cố gắng hết sức, khóc vì sự thất vọng của bố mẹ, khóc vì mình đã mệt rồi, mình muốn bỏ cuộc. Sau lần thất bại đó mình quyết định ở lại Việt Nam học đại học và NEU – Đại học Kinh tế Quốc dân là nơi mình chọn để tới. Ở NEU, mình thực sự không thể không hạnh phúc hơn khi kết được rất nhiều bạn mới, khi được tham gia rất nhiều hoạt động xã hội bổ ích và khi được khoác lên mình chiếc mác sinh viên trường top 1. Sau 4 tháng ấy, mình đã tự tin hơn, cởi mở hơn trong cách nói chuyện và học được cách tươi cười thường xuyên hơn.
Đại sứ quán “cướp” visa của mình thật rồi
Ấy mà sau 4 tháng mình vẫn không ngờ cái duyên với đất Mỹ lại đến với mình. Sau khi nhận được cuộc điện thoại từ phía Trung tâm du học Mỹ Nam Anh nơi mình đã tới học và chuẩn bị cho con đường tương lai của mình thì mình đã đồng ý nhận lấy cơ hội thứ 5. Sau gần nửa năm, mình lại quay lại chính nơi mình không muốn đến nhất ở Hà Nội. Vẫn là các bước scan hồ sơ quen thuộc, vẫn là chiếc cầu thang ấy và căn phòng chờ ấy không khí vẫn ngột ngạt như trước.
Nhưng mình không sao hiểu được bản thân không hề lo lắng. Sau khi đến lượt mình được gọi vào phỏng vấn, mình bước tới trước mặt nhân viên đại sứ quán với vẻ mặt tràn đầy sự tự tin và vui tươi. Mình vẫn nhớ rằng từng câu trả lời mình nói ra đều rất mạch lạc và trôi chảy. Dường như theo phản xạ, mình đưa tay để chuẩn bị nhận lại hộ chiếu. Sau một hồi yên ắng, nhân viên đại sứ quán nói rằng cảm ơn và mình có thể đi về. Mình đã không tin vào những gì mình đã nghe. Mình hỏi lại nhân viên đại sứ rằng mình đã có thể về chưa thì họ bảo rằng mình đã ổn thỏa để đi rồi.
Lúc ấy mình mới hoàn hồn trở lại, nói cảm ơn và rời khỏi tòa nhà. Ôi! Hóa ra đó là cảm giác khi bạn được đại sứ quán “cướp” visa của mình. Mình chạy tới phía quán cafe quen thuộc nơi bố mình vẫn hay ngồi và cuối cùng cũng có thể tự hào nói rằng: “Con đỗ rồi!” Mình không thể nào quên được vẻ mặt ngạc nhiên của bố mình lúc đó. Đó chính là niềm vui, sự tự hào, là sự hạnh phúc giản đơn mà mình đã lâu rồi không có được.
Qua câu chuyện này, mình muốn gửi tới các bạn đang đọc những dòng chữ này nếu bạn đang lo lắng về phỏng vấn visa rằng hãy “ra ngoài đó” đi. Hãy làm những điều mà bạn thích làm. Hãy ra ngoài và tạo nên niềm vui cho người khác và bản thân bạn. Đừng bó hẹp bản thân trong vùng an toàn nữa. Bạn bè trên lớp, thầy cô và những người nhân viên bán trà sữa sẽ mãi chỉ là họ và mãi mãi là như vậy, điều đó sẽ hạn chế tầm nhìn của bạn về thế giới bên ngoài nên tại sao hôm nay bạn không đăng kí bản thân tham gia một hoạt động xã hội, kết thêm bạn mới và mở rộng tầm hiểu biết của bạn? Sự tự tin không có trong tự nhiên mà là do bạn thực sự bỏ tâm huyết để tạo nên nó. Hãy lấy mình như ví dụ cho sự đánh đổi đó. Mọi sự đánh đổi cho ta những kết quả khác nhau tùy vào hành động của bản thân. Bắt đầu bây giờ hoặc mãi mãi đứng yên tại chỗ. Vậy lí do lí trấu của bạn ngày hôm nay là gì?
“It is confidence in our bodies, minds, and spirits that allows us to keep looking for new adventures.” – Oprah Winfrey.
Kết luận
Bốn lần trượt visa không phải là dấu chấm hết, mà là hành trình giúp Danh Minh trưởng thành và tự tin hơn để chạm tới giấc mơ du học Mỹ. Bên cạnh đó, điều giúp Danh Minh thay đổi kết quả không chỉ là sự kiên trì mà còn là quá trình chuẩn bị bài bản và rèn luyện sự tự tin trước buổi phỏng vấn.
Nếu đang chuẩn bị xin visa du học Mỹ, phụ huynh và học sinh có thể liên hệ Nam Anh Scholarships để được luyện phỏng vấn visa 1-1 cùng các chuyên gia nhiều năm kinh nghiệm, sẵn sàng bước vào buổi phỏng vấn với sự tự tin và chuẩn bị tốt nhất.
Nam Anh Scholarships là đơn vị tư vấn du học Mỹ và các nước với hơn 20 năm kinh nghiệm, đồng hành cùng học sinh Việt Nam xây dựng lộ trình du học cá nhân hóa, từ phát triển năng lực, hoàn thiện hồ sơ, săn học bổng đến chinh phục visa Mỹ, giúp mỗi học sinh tự tin hiện thực hóa mục tiêu học tập quốc tế.
THÀNH TÍCH NỔI BẬT
- ★3.000+ học sinh nhận học bổng du học Mỹ
- ★99% học sinh đậu visa ngay lần phỏng vấn đầu tiên
- ★300+ trường đối tác trên khắp nước Mỹ
- ★60+ trường đại học đối tác tuyển sinh trực tiếp
Gọi đến hotline: Hà Nội: 0934 534 666; Đà Nẵng: 0986 129 449; Hồ Chí Minh: 0888 752 323 để được tư vấn miễn phí